Viết cho anh

Gửi người em yêu,

Thế là một mùa nữa lại về. Mùa của yêu thương, của những nhớ và mong.

Em lại về với Hà Nội, về với những con đường đầy nắng và ngập lá vàng.

Em lại một mình ngồi ở quán café cũ, uống trà và lặng ngắm dòng người hối hả qua lại. Và nghĩ về ngày anh đến bên em, dịu dàng như tia nắng đáp xuống khung cửa.

Em thường tự hỏi điều gì khiến- chúng mình- hai con người xa lạ, từ hai thế giới xa lạ bỗng dưng gặp được nhau rồi yêu nhau?

Em, có đôi khi, vẫn nghĩ về cách mạng- cuộc cách mạng của riêng em. Nhưng ánh mắt của anh ở sân bay chiều hôm ấy, em chưa từng thấy ánh mắt nào như thế, da diết quá.

Và. Gói lại giấc mơ về những cuộc hành trình dài, những chuyến phiêu lưu băng rừng, lội suối, những câu chuyện về hoàng tử và công chúa ở đất nước xa lạ. Em bằng lòng với cuộc sống hiện tại của mình.

Anh vẫn mải miết rong ruổi nơi xa. Chẳng còn đi tìm huyền thoại của đàn ông nữa.

Dù có đi cùng trời cuối đất thì vẫn chỉ thuộc về một nơi anh nhỉ? Nơi có em và có con đứng chờ.

Khi em viết những dòng này, ngoài trời đang mưa. Bão về. Nhưng qua ngày giông gió, trời lại bừng nắng anh nhỉ?

Em sẽ yêu anh như hoa Hướng Dương yêu mặt trời. 

Comments

Popular Posts